Thu về !!!!

Một buổi cuối tuần vô cùng ấm cúng, vui vẻ với mẻ bánh trung thu và những người bạn.

Ngày vui còn kết thúc bởi Quà tặng bất ngờ là 1 bài viết rất hay của cô Hà về mẹ :) ).

Mang bài viết về để ở blog nhà mình nhỉ :) )

Rất cảm ơn em Hà vì bài viết tuyệt vời!!!!!!  Thơm em thật kêu!!!!

Mùa về trên đôi tay

bởi Song Kiếm Ngư vào ngày 28 tháng 8 2011 lúc 12:32 sáng
________________________________________________________________________________________________

Tôi đến nhà chị một buổi chiều mùa thu, cái nắng hanh hao lang thang vẫn lỏi len khắp phố nhưng tất cả dường như đều dừng lại phía ngoài kia bên ngoài khuôn cửa, còn trong gian bếp của chị tất cả đều được tỏa lan một màu sắc của mùa thu dịu nhẹ, là màu xanh chát của đĩa nhân đỗ trà xanh, là màu vàng ươm mịn mượt của nhân đỗ xanh, là màu trắng đục của bột nếp đang dậy mùi thoảng hương hoa bưởi…Tôi hít hà trong gió nhẹ từ vườn thổi vào, say mê nhìn khay bánh đang đầy dần lên, nhìn chị đang từ từ nhào bột, bát nước đường sóng sánh, đôi tay chị nhịp nhàng, mùa thu không còn lang thang đâu nữa, mà đang về đây, trên đôi tay…

 

Mang tiếng là đến để học làm bánh và giúp chị đóng bánh vào khuôn (chứ các khâu khác thì chị đã chuẩn bị xong hết rồi :D ) nhưng tôi cũng chỉ ì ạch được hai, ba cái. Tại chưa quen nên cái thì quên rắc bột vào khuôn cho róc bánh, cái thì miết viền khuôn chặt quá làm bánh gõ mãi không rời ra :) ), thôi thì xem học là chính còn “sự nghiệp làm bánh” mà tôi bắt đầu thấy say mê này chắc còn kéo dài quá đỗi :D .

Mùa thu đang sang, và đâu đâu trên khắp các mặt phố là màu đỏ ngợp của các vỏ hộp bánh. Sắp đến rằm Trung Thu, chắc chắn mâm cỗ nhà ai cũng không thể thiếu hai loại bánh nướng, bánh dẻo. Tuy nhiên để có được loại nhân và độ ngọt như mình mong muốn lại hợp vệ sinh thì quả là khó. Thế nhưng đấy là khó với tôi và có thể là nhiều người nữa chứ chẳng thể là khó với chị. Để làm bánh nướng chị phải trưng cất nước đường từ năm ngoái vì nước đường càng để lâu thì bánh mới ngon, còn bánh dẻo thì nước đường cũng được chị làm từ trước đấy hai tuần. Nhìn âu nước sánh như mật lại trong, vừa có vị ngọt của đường, mùi thơm của hoa bưởi lại có một chút xíu chua dịu rất thanh của chanh mới biết sự cầu kỳ và say mê của người làm bánh. Tự làm để hợp vệ sinh là một chuyện nhưng tự làm để mang lại cho con một nét văn hóa truyền thống, tự làm để cho bạn bè, người thân một món quà, tự làm để chinh phục chính bản thân mình nữa thì quả là một điều kỳ diệu, sự diệu kỳ ấy, không chỉ ở đôi tay…

Bánh dẻo làm xong chưa được ăn ngay mà phải để một vài hôm cho bột nở và quyện hơn nhưng nhà tôi không kiềm chế được :D . Tối về cả nhà ăn vèo hết luôn hai cái. Mùi vị thơm ngon của bánh dẻo và chén trà Thái nguyên thật hợp duyên. Thư thái và tĩnh tại trong một buổi tối mùa thu, chẳng mong cầu gì hơn những giản đơn như thế. Và lại hẹn hò chị nhỉ, dù thi thoảng hanh hao nắng, dù đôi khi lưa thưa mưa, thì yêu thương vẫn luôn ở đó, ấp ủ hương thơm ở đó, mùa về, trên đôi tay…

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>