Bố dạy con gái làm văn, yêu cầu đầu tiên của bố là phải trung thực cảm xúc, tuyệt đối không được chạy theo những lời văn “bốc phét”.
Còn bố dạy về bố cục bài văn thì không quá khó, nhưng dạy viết 1 câu văn hay và cảm xúc thì không dễ. Mãi bố mới tìm ra một công thức như nấu ăn: Câu văn hay = Thông tin + “Gia vị”
Ví dụ: “Bố em đẹp trai” Câu này mới có thông tin, chưa có “gia vị” vậy sửa lại là: “Bố em đẹp trai lồng lộng như… Beckam”. Đấy, kiểu kiểu thế…
))
Sau một thời gian tập luyện, có những câu văn ra đời như sau:
“… ánh trăng rọi xuống làm sáng sân trường, một ánh sáng huyền ảo. Chị gió mềm mại bay qua cuốn theo hương thơm ngây ngất, lạ kì. Cành cây khẽ đung đưa theo tiếng nhạc mà cố làm mọi người không biết. Kẽ lá được ánh sáng rọi xuống chuyển màu xanh nhạt, đáng yêu như côi gái điệu đà…” (bài văn tả đêm rằm trung thu, ĐHP, 06/2012)
“… Lá cờ đỏ reo vui bay phấp phới trong làn gió nhẹ. Trong lớp, chiếc bảng đen trầm ngâm suy tư bài giảng hôm nay.” (đoạn văn tả một ngày đến trường sớ
m, ĐHP 06/2012)
“… Một bông hoa rơi chầm chậm đáp xuống cặp em. Lúc đó, em ngắm bông hoa rồi nhìn ngôi trường và bỗng em có cảm giác lạ. Em thấy ngôi trường thân quen gần gũi. Em nhớ ra đây là năm học cuối ở ngôi trường này. Sẽ nhớ lắm Thực Nghiệm ơi!…”
Câu văn về trường Thực Nghiệm ở trên viết vào tối hôm Hiếu Phượng nhận được tin đã bị trượt trong đợt thi vào trường thực nghiệm (lấy 43 em, Hiếu Phượng đứng thứ 44. May sau đó có vài bạn đã đỗ không đăng ký học nên HP đã được nhận vào trường.”
Những lời văn con gái viết thật đẹp, con vẫn chưa có điểm cao trong môn văn, nhưng bố tin vào những cảm xúc văn học rất riêng của con.
