Hải cảng Alexandria
Thoát khỏi Cairo náo nhiệt, tốc độ và… bụi bẩn, chúng tôi di chuyển quãng đường hơn 200 km để đến với thành phố cảng Alexandria nơi xưa kia sở hữu ngọn hải đăng huyền thoại, một trong bảy kỳ quan của thế giới cổ đại. Tiếc là giờ đây ngọn hải đăng đã không còn nữa, nhưng danh tiếng của Alexandros Đại đế đã được lưu đặt cho nơi đây ghi lại chiến tích hào hùng của vị vua xứ Macedonia, người lãnh đạo liên quân Macedonia-Hy Lạp chiếm được Ai cập từ tay của đế quốc Ba Tư.
Thành phố Alex tuyệt đẹp sạch sẽ với con đường biển trải dài vô tận, hai bên đường là những quán caphe vỉa hè và sát biển khiến bất cứ ai cũng phải vứt đi mọi nỗi lo toan đời thường mà thưởng thức chút nước ép trái cây hay cốc caphe Ả rập và nhâm nhi làn khói Shisha thả lên bầu trời xanh ngăn ngắt.
Pháo đài cổ Qaitbay
Điểm đến của chúng tôi là pháo đài cổ Quaitbay được xây dựng trên nền của Ngọn hải đăng Alexandria huyền thoại. Pháo đài nằm sừng sững như một thế lực quân sự không thể công phá bên bờ biển của đảo Pharos từ thế kỷ thứ 15, đứng vững hàng trăm năm qua để bảo vệ đất nước Ai cập và eo biển Địa Trung Hải.
Bỏ qua chi tiết mùi hôi kinh khủng của lũ ngựa chạy xe thuê bên ngoài, pháo đài Quaitbay trông cân đối và giống như quân xe trong bàn cờ vua với hai hàng canon đen xì dẫn lối vào bên trong. Đi vào trong pháo đài, một cảm giác mát lạnh đến bất ngờ vì hệ thống thông gió hoàn hảo. Các lỗ thông gió có thể thổi bay mũ của bạn nếu bạn thò đầu vào ngó một cách hiếu kỳ. Tuy là một pháo đài nhưng cũng có những khu cầu nguyện trông rất trang trọng. Chỗ này cấm chụp ảnh, tuy nhiên bạn có thể lén cho anh chàng đứng gác chỗ này khoảng 10 đồng thì vào vô tư (điều này có lẽ hiệu quả ở mọi địa điểm du lịch ở Ai Cập). Leo lên các bậc cầu thang đá, ngó vào những lỗ châu mai mới hiểu được để hạ thủ được pháo đài này là hoàn toàn không hề đơn giản.
Vẫn là các kiến trúc mái vòm, tường và cột của pháo đài bằng đá dầy gần 2m đem lại cảm giác vững trãi nhưng cũng rất lãng mạn. Đâu đó ở trong các vòm nghỉ chân có vài cặp tình nhân người Ai cập tâm sự. Người Ai cập trẻ khá đẹp với mắt to tròn và khuôn mặt được “trạm khắc” công phu đúng với hậu duệ của các vị thần. Tôi bắt gặp 3 cô gái xinh đẹp người Ai cập đang đi thăm quan Quaitbay, có lẽ hai cô đứng hai bên là hai chị em và chắc hẳn là con nhà giàu. Nghe nói người Ai cập hơi thô và chỉ có nhà giàu mới có tiền đi tập Gym để có một thể hình thon và gọn. Còn cô đứng giữa thì chẳng biết ở đâu thấy máy ảnh lao vọt vào tạo dáng xin kiểu ảnh…
Leo lên trên cùng của pháp đài, ta có thể ngắm trọn vẹn cả Địa Trung Hải xanh ngắt và tận hưởng gió biển lồng lộng. Đây cũng là nơi lý tưởng để các cặp đôi trẻ bày tỏ tình yêu của mình. Lác đác có những cặp đôi lặng lẽ, rì rầm thổ lộ tình yêu với nhau và có lẽ họ nghĩ rằng, trong một khung cảnh lãng mạn thế này thì thật khó từ chối tình cảm. Tôi lững thững đi chụp ảnh bỗng nhiên thấy cu J đứng với bạn T.B, bỗng T.B hét toáng lên: “Không bao giờ!!!” rồi chạy thẳng khiến cu J mặt đần thối nói với tôi như chữa thẹn “Em hỏi nó có muốn thay đổi giới tính không?!”. Vậy mới biết, khung cảnh lãng mạn chưa hẳn có thể giải quyết được mọi vấn đề, quan trọng nhất có lẽ là… nam tính.
Tạm biệt pháo đài Quaitbay hùng dũng, chúng tôi đi thưởng thức hải sản ở một nhà hàng ngay bên bờ Địa Trung Hải. Nhà hàng khá đẹp và sạch sẽ, món ăn hải sản cũng dễ ăn hơn nếu bỏ qua mấy món có dính “mùi Ai cập”. Vợ tôi được chủ nhà hàng hướng dẫn và tự tay làm bánh truyền thống. Suýt quên một điểm trừ nữa cho ẩm thực vùng này, đó là không có bia hoặc bán bia không có cồn, người đạo Hồi không uống rượu bia hoặc các thức uống lên men. Nhạt thật!
Vườn thượng uyển Montazah
Ăn xong chúng tôi đảo qua thư viện Alexandria rồi sau đó đến Cung điện và thượng uyển Montazah, cung điện của vị vua cuối cùng của Ai cập và đã từng là nơi nghỉ dưỡng của Tổng thống Ai cập Mubarak. Nơi đây quang cảnh tuyệt đẹp và không khí thì thật là dễ chịu. Chúng tôi không vào thẳng bên trong cung điện, chỉ đứng ngoài chụp ảnh và thưởng thức vẻ đẹp của vườn thượng uyển ngay bên bờ Địa Trung Hải.
Biển Địa Trung Hải
Sau khi thăm vườn thượng uyển Montazah, chúng tôi tìm chỗ uống caphe bên bờ Địa Trung Hải. Quán caphe bên bờ biển rất tuyệt vời, chỗ chúng tôi chọn là quán ngoài trời và ngồi trong một cái lọng di động bằng gỗ trông rất đế vương Ả rập, người ngồi trong đó có thẻ rung rinh đung đưa trong khi thả khói Shisha vào bầu trời xanh ngắt…
Địa Trung Hải có một vị thế hàng hải rất đặc biệt, làm một phần của Đại Tây Dương nhưng được bao bọc bởi Châu Âu, Châu Phi và Châu Á. Chính vì địa thế quan trọng bậc nhất thế giới, biển Địa Trung Hải là nơi vận chuyển của các tầu buôn, các chuyến vận chuyển kho báu từ các nước thuộc địa châu Phi về châu Âu, các trận thủy chiến ác liệt của những cuộc thập tự chinh, cuộc thánh chiến qua bao thời kỳ lịch sử. Tôi đã nhảy đá ra đến tận mép biển để xem các ông lão câu cá thư giãn, được các ông lão vui tính mời ăn và lắp cần câu cho câu cùng. Thật tiếc là không có nhiều thời gian để ngồi thong dong thả mồi bắt cá mà chỉ có thể thò tay xuống dòng Địa Trung Hải mát rượi như một hành động lưu niệm…
Caphe xong, đến đoạn tính tiền chúng tôi mới chứng kiến cảnh người Ai Cập tính toán kém thế nào. Một cái hóa đơn với 3 thanh niên cộng tiền, tranh luận cãi vã không dứt khiến chúng tôi phải chìa công nghệ Calculator trên iPhone 4s để giúp các bạn bồi bàn đáng thương.
Chúng tôi rời Alexandira xinh đẹp, hòn ngọc của Địa Trung Hải để quay trở lại Cairo chuẩn bị cho chuyến bay đi Cố đô Luxor, miền trung của Ai cập. Từ đây là chúng tôi phải tự thân vận động, không có sự hỗ trợ của “thổ dân” Tra Tru Hi nữa, cu Jiang trưởng đoàn bắt đầu tỏ vẻ lo lắng…
Đào Đức Quân © 2013
Hết phần 5, đón xem phần 6.







































